Ăn Chơi > Canh lưỡi long ăn tới đâu, mát tới đó
Canh lưỡi long ăn tới đâu, mát tới đó
13/8/2013 8:33 AM. Người đăng: xiu



Phiên chợ làng biển buổi sớm rộn rạo hẳn lên khi có người bưng thúng lá lưỡi long phe phẩy hệt như thể đã biết sẽ bán hết sớm. Mà đúng thật! Thoáng chốc, thúng lá đã vơi. Người bán kiên quyết giữ lại một ít “để trưa nay có tô canh mát ruột đãi khách xa”.

Vào mùa nắng nóng, dân miệt biển ở H.Hoài Nhơn, Bình Định lại nghĩ đến món canh chỉ có ở vùng đất này: canh lá lưỡi long (còn gọi là lá lam, thuộc họ xương rồng).

Giống cây này chỉ mọc và sinh trưởng trên những triền cát sát biển, khi cái nắng miền Trung ở mức thiêu đốt nhất. Càng như thế, cây lại càng chắt chiu tinh túy từ lòng cát rồi cho ra từng đốm lá dày dặn xanh màu non mướt.

 


Canh và lá lưỡi long - Ảnh: Trần Thị Duyên

Giữ lại ít lá lưỡi long đãi khách xa, bà chị họ nhà tôi mua thêm một ít tôm còn búng tanh tách và ít thịt heo. Trên đường về, tôi mân mê, nắn nót những chiếc lá mập tròn mà một chút nữa thôi sẽ thành món canh đặc sản.

Lá chỉ được rửa qua cho sạch cát chứ không cần phải ngâm muối như các loại rau thông thường rồi gọt bỏ những đốm gai li ti. Công đoạn này cần phải tỉ mẩn, nếu không khi ăn sẽ cảm thấy có gai lợn cợn trong miệng. Tiếp đến là xắt sợi lá thật khéo cho cọng đều và dài.

Thấy tôi nhăn mặt vì một thứ nước đặc như keo, nhớt trong thân lá túa ra, chị cười xòa: “Chất ngon ngọt là ở đó”. Tôm lột vỏ, giã nhuyễn, ướp chút gia vị cho thấm rồi xào sơ. Mùi hành hương và tôm biển dậy lên thơm nức.

Chị nhanh tay đổ nước vừa đủ tô canh, chờ nước sôi rồi cho phần lá đã xắt sợi vào. Từ màu xanh non, lá lưỡi long chuyển dần sang màu xanh ngà óng ánh. Khi nước sôi lần nữa, phần keo trong lá quánh lại là lúc canh chín.

Rắc lên tô canh nhúm hành ngò và ít tiêu, chị để tôi tha hồ ngắm nghía, hít hà. Mùi của lá, của tôm, thịt, hành vừa chung vừa riêng khiến bao tử lập tức... lên lịch làm việc. Vị lá lưỡi long chua chua, giòn giòn đầy thanh tao hòa với chất ngọt từ tôm thịt đã làm không ít người “phải lòng” ngay lần đầu tiên thưởng thức.

Tôi như được “ăn” cả cái nắng gió hanh hao của làng chài, ăn thứ lá đã ngậm vào trong mình hàng ngàn giọt sương đêm trên đồi cát. Chị bảo, trưa nắng đi đâu về mà được ăn canh lá lưỡi long là nhất. Nó như một thứ nước giải nhiệt thượng hạng. Nói gọn theo cách mộc mạc của dân xứ này: ăn tới đâu, mát tới đó.

Trần Thị Duyên

Những video liên quan

Công Thức Liên Quan

Lạ miệng với canh chua cá luối
Canh Tần Ô Nấu Lòng Gà
Canh Lá Giang Sò Lông
4 món canh ấm lòng ngày mưa
Ấm lòng canh bí đỏ đậu phụ
Cánh gà chiên cay ngon khó kìm
Canh bún rau nhút mát lòng ngày
Những món canh chua được lòng
Ấm lòng canh trứng trong những
Mứt thanh long có màu đỏ bắt




Những bài viết liên quan
Canh lưỡi long mát đến... lạnh
Ngay lối vào cổng chợ sáng nay, mẹt lưỡi long của bà cụ bỗng dào lên trong tôi một miền tuổi thơ đã xa lơ xa lắc. ... ...

"Tê lưỡi" nếm lòng cá bò gù ở Phú Yên
Phú Yên vốn nổi danh là thủ đô cá ngừ (cá bò gù) của Việt Nam. Từ thịt đến nội tạng của loài cá này đều được người dân ở đây chế biến thành món ...

Mát lòng canh lá rau săn
Rau săn là tên gọi một loại cây sống nhiều ở vùng rừng núi các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên. Có thể ở nhiều nơi, nó còn được gọi với những tên khác nhau. ... ...

Ấm lòng ghẹ nấu canh chua
Trời chuyển lạnh. Một mình trong căn gác trọ, tự nhiên tôi lại nhớ mùi ghẹ nấu canh chua của mẹ đến thế. Nhắm mắt lại tôi có thể mường tượng được cái vị ngọt ...

Canh chua cá mú mát lòng mát dạ
Tháng 8, dù ở bên bờ biển rộng, làng mình vẫn bức bối trong cái nóng hầm hập. Ai cũng ngồi dưới bóng cây thở ra thở vô: 'Trời gì mà hổng có chút gió'. ...